“Điều quan trọng nhất là phải khiến cho mọi người biết khiếp sợ trươc khi dẫn dắt họ đi”

MC phần phụ – Lão Tạ

Tại sao gọi là “MC phần phụ” vì Lão Tạ toàn đưa tra trích dẫn từ một q MC nào đó – hay minh đang đọc ko phải là MC. Chắc là tiểu thuyết thứ 8 sẽ MC – bản chính.

Ghé qua nhà ông bạn, lúi húi cho mượn xem MC, thì…ối dồi ôi, Lão Tạ viết chan chát thế này thì đúng là sách bị “đốt” là phải! Lại đi theo “đại gia” mới cả “rồng đá”.

“Điều quan trọng nhất là phải khiến cho mọi người biết khiếp sợ trươc khi dẫn dắt họ đi”

Trong The Vietnam War, qua lời kể của một cưu binh, mọi người sẽ thấy cảnh binh lính Mỹ đi tuần trên đồng ruộng làng mạc nông thôn VN khiếp sợ và kinh hãi dẫn tới căm thù thế nào: họ càng khiếp sợ thì họ càng kinh hãi và căm thù, vì cứ “đùng” một cái là rơi vào bẫy chông, “đùng” một cái là Việt Cộng trào ra đánh úp…”kiếp sợ” là vậy! để rồi kết quả những công dân Mỹ này không biết mình phải làm những gì: họ cứ thấy dân, trẻ con, baby… là bắt, bắn và giết! Nhân Quyền hỏi họ tại sao lại vậy: họ trả lời: tôi không biết nữa, vì có lẽ tôi quá căm thù và khiếp sợ!!!

MC phần phụ – coi toàn gần giống như phiên phóng sự về vụ đất đai Hải Phòng của nhà ông Vươn (gi đó) – song hài hước hơn. Các nhân vật được sửa tên đi. Sự kiện và lý luận xung quanh cũng chan chát như “Thời Loạn” của cụ Lê Lựu, hay dí dỏm như mấy truyện quan hà hiếp dân của cụ Nguyễn Công Hoan, cụ Nam Cao – hồi cấp 3 mà ông thầy giáo lùn tịt của trương Hoàng Diệu cữ nói đi nói lại – mình cũng ko hiểu.

“Không có nghi thức thiêng liêng nào của người Việt mà không sực mùi xôi thịt”

Mình chưa đọc nhiều của Lão Tạ, mới qua Gã biệt bóng tối, nhưng mà tới MC thì…câu chữ Lão viết thẳng tưng quá – đôi chỗ Nhã Nam cần phải dán 18+ ko thì lũ trẻ nó ngượng! (cho dù bác fans bảo – nó ngượng đếch gì, nhưng trong bụng mấy ai nói viết vậy, chỉ nghĩ thôi). Mà có mấy đoạn giống giống bút sắc của Đại Gia của cụ Thiên Sơn, hay Rồng Đá của cụ Vũ Ngọc Tiến: nhất là trường đoạn mô tả các đại gia, và các chân dài xung quanh. Cảm giác nhiều chỗ Lão Tạ hơi lợi dụng câu chữ cơ thể.

Viên quan trẻ tên Việt – được tôi luyện nhờ những hậu bối xung quanh (ngẫm như kiểu Lệnh Hồ Xung, và Trương Vô Kỵ vậy), vì quan bác vừa mất, cho nên đôi khi dẫn dắt tới những sự kiện làm ông chủ còn lúng túng – xong lại theo một chủ trương của cụ Mao là: đàn áp để dành dân chủ. Chính vì thế mà hai phe phái đã hình thành rõ ở đây. Song lại còn một phe thứ 3 và Lão Tạ khá mất thời gian để mô tả sự kiên trì, khéo léo để có thể tiếp cận được những con át chủ bài – phe thứ 3- hét ra lửa này; và những so sánh hài hước giữa người tới gặp cụ lớn, và đàn chó Tây của cụ.

Rồi tới vài trương đoạn mô tả hình hài các quan lớn: đúng là Lão Tạ viết rất châm chọc chỗ này: vừa buồn cười vừa thấy tê dại cho các bạn đang chuẩn bị gặp các cụ lớn này.

Có mấy sự kiện đất đai gần đây, cũng như Lão Tạ cũng tự bạch: lão nghĩ nhiều hơn viết. Cũng đúng, vì vụ thu hôi đất đai chưa rõ mục tiêu ở Hải Phòng, vụ làm biến mất 400 ngôi mộ khi thu hồi đất ở Cẩm Lệ, gần đây cũng lại vụ thu hồi đất ở Đồng Tâm: ở các vụ này cũng chung quy là không đền bù thoả đáng, kèm với thiệt hại môi trường từ các vụ trước đó nên nông dân tức lắm. Độ tức giân của nông dân nó đc xé toạc ở đây. Một vai trò Xã trưởng không giống ngoài đời cho lắm – tiến sĩ, văn vở, học thức quá.. trog đấu tranh đòi giữ đất. Có lẽ đây cũng là lúc Ông trưởng ban phê duyệt sách đã xếp “MC” vào trong blacklist! Vì nó có thể gây ra những náo loạn không kiểm soát của công chúng.

Có một mâu thuẫn!

Gần chỗ mình ở xung quanh cũng chỉ là làng Cốm Vòng Hà Nội. Cũng không khác gì làng Đồng ở truyện. Năm 2003, mình bắt đầu trọ ở đây, tới tháng 9, mùa cốm, xung quanh làng ầm ầm tiếng chày giã cốm máy – giã ngày đêm, có lẽ chỉ dừng lúc 11h đêm. Tìm hiểu xung quanh – tới gặp gia đình một nghệ nhân giã cốm lâu đời. Tên bác là Chiến. Nhà có 3 a e con zai. Người con cả đã lập gia đình. Khu nhà bác khá rộng một gian nhà cổ 3 gian. Một vùng 60 m2 đất xây nhà 3 tầng. Hai góc nhỏ – một làm gian cho thuê trọ – một là bếp giã cốm. Bác Chiến trai cứ chiều tối là say rượu. Say thì bắt đầu chửi vợ chử con. Không cho con cái ở trên nhà tầng. Bắt vợ chồng anh cả ở lán dựng cạnh nhà cổ. Nhưng ngày thì tỉnh táo lắm, dạy các con zai nề nếp phết. Sáng 4h, 3 a e đi xe đạp lên Bắc Ninh lấy lúa nếp non về rang và giã cốm. Đấy, bị thu ruộng đất, song có tiền – ngươi nông dân cũng biết làm gì đâu!!!

Hỏi truyện bác về làng Cốm, bác bảo: chúng mày ko biết, ngày xưa tụi tao có nhiều đất, nhưng gần như chết đói. Mình hỏi: bác ơi mình trồng lúa, nuôi gia cầm có gì đâu mà chết đói. Bác bảo: lúa thì sâu bệnh, nắng hạn. Gia cầm thì cũng bị bệnh dịch vì không biết nuôi. Đấy cũng chỉ vì người dân ko được kiến thức trồng canh tác- dạy cách chăn nuôi công nghiệp gia cầm – nên cả một vùng Tây Hà Nội đang chết đói dần. Từ 1995, 7 năm sau, dự án Sân vận động Mỹ Đình động thổ. Cả một vùng rộng lớn đổi đời. Nhà cửa quy hoạch. Trường Đại học Quốc Gia được chuyển về, đất lên giá. Bà con lại có một đống tiền. Nhưng pà con hý hửng lắm.

Nhưng có tiền rồi, người nông dân làm đuọc gì?

13 năm sau, 2016, tôi lại gặp bác Chiến- lúc này người bác tong teo – nhưng uống rượu vẫn rất khoẻ, bác bảo: đấy mày xem: tao vẫn chỉ làm cốm thôi; xung quanh xây hết nhà rồi, xong mọi ng ko có nghề nghiệp gì cả. Gần mặt đường thì mở quán Game, quán ăn, quán giặt là. Trong ngõ thì cho thuê nhà. Đấy nghề của những ng nông dân không còn ruộng đất là vậy.

Quá trình mô tả cảnh thực thi công lý, thi hành thu hôi đất khiến mình thấy Lão Tạ mô tả như trận bao vây Toà đại sứ Mỹ năm 68 mà The VietNam War mô tả: khiếp!… súng ống, rồi chiến lược phòng thủ, bình phẩm bóng đá, tiến lên lùi xuống..…cứ như lại một Mậu Thân nữa mà 17K binh sĩ và dân thường người Việt tử vong tiếp vậy.

Và hầu như các vụ tranh chấp đất đai bây giờ cứ như: chiến tranh tới nơi thì phải! Trong nhà nông dân VN chắc bây giờ sẽ có thêm: mã tấu, gậy gộc, dây kẽm gai, súng tự chế, mìn tự chế…bên cạnh lúa giống, gạo thu hoạch…mất thôi! Và dân sẵn sàng biến đổi ngay các vùng quê thơ mộng thành.. ấp chiến lược!

Mấy phần tự thuật cuối có nhiều trường đoạn nói về nhân vật Thần Chết (tên biệt danh nhân vật) – mặc dù chỉ là sự ăn miếng trả miếng chủ tớ, nhưng lại thấy cảm giác khác: thường thì cái chết là một điểm gì đó rất xấu; và Thần Chết la đại diện cho quyền tước đi sự tự do của con người trên trần thế mà ai cũng phải sợ; nhưng ở đây lại tuyệt đẹp – Thần Chết coi như là ban ơn những cái chết cho những kẻ không đáng được sống (rất giống Kẻ trôm sách của cụ Markus Zusak); rồi những đấu tranh, hướng đi tới lý tưởng cho đôi bạn Việt và nữ sv Luật – Diệu, đã chống trả để tồn tại giữa đế chế các MC.