Cảm giác như “Buried the hatchet” vậy! Hãy xua tan thù hận và tiếp tục sống bình yên.

The Buried Giant – Kazuo Ishiguro

Cảm giác như “Buried the hatchet” vậy! Hãy xua tan thù hận và tiếp tục sống bình yên.

Song đây là câu truyện cổ tích thì đúng hơn!

Qua lược sử Người Saxon tới England chút về thiên truyện dài 446 trang – Nhã Nam ấn hành 3/2017.

Người Saxon là một tập hợp các bộ tộc German cổ, các dân tộc Đức, Hà Lan hoặc Anh ( England) thường được coi là hậu duệ của họ. Họ thường được tìm thấy chủ yếu là ở vùng hạ Saxony, Schleswig-Holstein, Sachsen-Anhalt, Westfalen, Drenthe, Overijssel và nước Anh.

Tất cả các đề cập về người Saxon ở đầu các thế kỷ thứ 4 và 5 đèu gọi họ cướp biển và lãnh chúa ở xứ Gaul ( thực chất ở xứ Gaul là người Frank – chứ không phải là người Saxon ) và Britaine, hơn là một bộ lạc cụ thể hoặc cư dân của một vùng cụ thể. Để bảo vệ vùng Britaine chống lại kẻ cướp người Saxon, người La Mã đã tạo ra một khu vực phòng thủ quân sự được gọi là Litus Saxonicum (“bờ biển Saxon”) trên cả hai bờ của vùng English Channel ngày nay. Từ năm 441/442, người Saxon lần đầu tiên được đề cập như là cư dân của nước Anh, khi một nhà viết sử người Gaul không rõ tên đã viết: ”Britain đã phải nằm dưới sự cai trị của của người Saxon”.

Tức là mâu thuẫn giữa Đức, Hà Lan và Anh từ xa xưa, thế kỷ 4, và câu truyện này muốn nêu lại những ký ức đó và nhưng mong muốn bình yên.

Truyện kể về cặp vợ chồng ng Briton (Anh) Axl và Beatrice – không được xã hội đón chào lắm (bị chế giễu, bị không cho thắp nến) đã có một chuyến hành trình dài để tới một xứ nơi họ nghĩ là có người con trai trong tưởng tượng của họ. Và trên đường đi qua rất nhiều miền, vùng. Gặp một chiến binh người Saxon, Wistan; cùng cứu a chàng chăn cừu Edwin; gặp hiệp sĩ già Gawain – người của lãnh chúa Brennus, ng Briton, là hiệp sĩ canh con rồng cái già Querig; con quái thú mang tiếng là lấy đi nhiều cha mẹ của những đứa trẻ lang thang. Không khác gì Tây du ký của nước Anh!

Thoáng đầu câu truyện tác giả cố ý để nêu một hoạt cảnh làng của Axl và Beatrice cũng chẳng quan tâm gì tới cộng đồng con người. Khi sự kiện cô bé Marta mất tích mà chẳng ai đoái hoài mà chỉ chú tâm tới những thú tiêu khiển. Kiểu như tố cáo sự lãnh cảm như thường thấy trong cộng đồng ngày nay! Rồi ký ức trong Axl về người phụ nữ tóc đỏ mất tích – thôi thúc vợ chồng già Axl và Beatrice đi tìm con trai trong tưởng tượng. Tự nhiên chỗ này thấy truyện cực kỳ khó hiểu!

Tới đoạn trọ tại một nhà nơi có bà lão giết con thỏ mô tả khá máu mê. Nhưng lại biện luận là: do quá già yếu để giết chết con vật một cách nhân từ hơn. Khá gây tranh cãi!. Đoạn tiếp theo hai vợ chồng tới một khu làng bị tấn công bởi các quái vật. Rồi gặp chiến binh Wistan, cứu giúp cậu bé Edwin, sau đó mới biết là cậu bé là để dành cho con rồng Querig; nơi đây chính các tu sĩ như muốn giết cả ba người. Rồi gặp Hiệp sĩ Gawain, cháu của vua Arthur, đã tìm ra âm mưu của Wistan là muốn giết chết rồng để khơi mào đại chiến phục sinh người Saxon. Bắt đầu rắc rối!

Ewdin bị thương do rồng cắn, và rồi chính Gawain đã đồng ý để Wistan đi và giết rồng cái Querig. 2 Đoạn cũng mô tả tâm niệm của Hiệp sĩ già Gawain là muốn ng Saxon và ng Briton thôi không gây chiến tranh nữa. Một phần là để bớt đi sự chia lìa đau thương mất mát giữa con cái và cha mẹ. Phần là dịu đi hận thù giữa con người với con người!

Cảnh hay nhất truyện và đáng nhớ có lẽ là đoạn vợ chồng già Axl gặp lũ trẻ lang thang, và nhờ mang giúp con dê – đang bị đầu độc để cho con rồng cái ăn thịt, để giúp bố mẹ của chúng trở về. Lũ trẻ đã nhờ Axl mang con dê tới chỗ con rồng cái già! Song gần cuối truyện: vấn đề ở đây là con rồng cái đã quá già, và ko có khả năng kháng cự và tấn công, và lại đc canh bởi chính Hiệp sĩ già Gawain. Cuối cùng trận thư hùng nổ ra giữa 2 chiến binh Saxon vs Briton: Wistan và Gawain. (Kết cục ra sao mời pà con đọc truyện). Ở đây có lẽ tác giả muốn nhấn manh: cho dù kẻ thù của chúng ta đã quá già và ko còn khả năng báo thù nữa, song vì hận thù mà con ng luôn lấn át tất cả: sự sống, khơi dậy hận thù mới trong tuổi thơ; mãi mãi xung quanh con ng là hận thù – chiến tranh – và bạo lực.

Trước khi rời khỏi cặp vợ chồng già, Wistan tiết lộ rằng anh ta sẽ để Edwin trở thành một chiến binh Saxon đầy thù hằn, và từ nay “sương mù” sẽ tan rã, chiến tranh sẽ sớm nổ ra người Anh với người Anh – một sự chinh phục. Người khổng lồ ngủ quên là một phép ẩn dụ cho vô số những gì đã bị lãng quên – chôn, có lẽ không bao giờ để lại nữa, nhưng vẫn để lại một cảm giác nhớ lâu dài.

Trong chương cuối của tiểu thuyết, Beatrice và Axl đã hồi phục lại ký ức của họ. Con trai của họ chết vì bệnh dịch hạch và Axl từ chối cho phép Beatrice thăm mộ câu bé. Một người phà (người kể chuyện của chương) mời cặp vợ chồng đến một hòn đảo nơi họ có thể nhìn thấy con trai của họ, và như đã được một chủ đề tiếp tục trong suốt cuốn tiểu thuyết: là cặp vợ chồng già chứng minh được tình yêu thật sự của họ để sống cùng nhau trên Đảo. Không khác gì truyện cổ tích!