“Phải có ai đó chết để chúng ta được hạnh phúc”

Người Lạ Trong Nhà – Leila Slimani

“Phải có ai đó chết để chúng ta được hạnh phúc”

Có lẽ truyện đang nói những kẻ đang sống chỉ là những bộ xương di động: không cảm giác, không quan tâm và chỉ chu toàn gột sạch cho bản thân!

Leila Slimani sinh ra ở Morocco, và chị cũng sắp ra môt sách nữa là: Tình dục và những điều dối trá (Sex n Lies) để kể về phụ nữ ở Morocco. Nói chung phụ nữ thường bảo vệ phụ nữ.

Đây là một bi kịch khá khốc liệt, ngay ở các trang đầu tiên của sách. Các mẹ, các chị e phải cẩn thận khi thuê Osin nhé. Tâm lý trong truyện muốn nêu một tội ác thực tế đang có: Vụ Yoselyn Ortega giết 2 bé tại NY,
Mỹ (https://en.wikipedia.org/wiki/Deaths_of_Lucia_and_Leo_Krim)

Khá là hiếm với một truyện – lại còn đoạt Giải Công Cua – về thể loại bi kịch xã hội mà ngay 2-3 trang đầu tiên đã nêu ra những tội ác của các tư tưởng đang sống: một chị vú em gây án mạng với hai đứa trẻ, rồi tự tử.

Sau đó là những biện luận khá dài khoảng 250 trang về hành trình dẫn dắt tới kết cụ như vậy.

Kết luận của tác giả là: “Phải có ai đó chết để chúng ta được hạnh phúc”. Nó giống giống với “Anh em nhà Karamazov” của cụ Dos – cha và con bế tắc vì tình yêu một cô gái, cũng gần giống với câu nói của Marmeladov về: “Ngài có hiêu không khi người ta không có nơi nào để trở về” – Tội ác và trừng phạt. Hay giống với “Đêm hội Halloween” của Agatha Christie – phi công và máy bay bà già làm tất cả để được tình yêu của nhau.

Louis là một chị vú em khá thích hợp để chăm sóc hai con Mila và Adam của vợ chồng Paul – chỉ với một mục tiêu: vợ chồng có thêm thời gian để theo đuổi sự nghiệp của mình. Nhưng đó lại là điều ích kỷ nhất. Và chính Louis là người cởi nút của tất cả những gò bó của các gia đình thuê vú e chăm sóc nhân thân của họ.

Nhiều trường đoạn mô tả chính nội tâm của Louis – là người của cô độc; con thì bỏ nhà; chồng thì mất để lại nợ nần; luôn sợ sệt khi đi về nhà vì luôn nghĩ rằng có ai theo dõi; khoả thân khi trông trẻ; trang điểm Mila như là một cô gái điếm; rồi giật gân hơn là: để một bộ xương của con gà đã rửa sạch sẽ vào tủ lạnh…. tới giờ mình vẫn chưa hiểu hình thái của tác động này. Có lẽ đang nói những kẻ đang sống chỉ là những bộ xương di động: không cảm giác, không quan tâm và chỉ chu toàn gột sạch cho bản thân!

Tới trang 100 đôi khi khó đoán được tâm lý khó trói buộc khi mẹ của Mila phát hiện ra một vết cắn ở con, và cũng một vết cắn trên người Louis… đó là tính ghen tuông của trẻ con. Tâm lý gắn bó ghê gớm! Song đó là những gì khởi đầu.

Rồi gia đình Paul phát hiện Louis có món nợ; Louis thèm khát đàn ông; ra đường thì ng họ hàng xung quanh cũng chỉ chào hỏi qua loa… tất cả những điều như vậy đều chứng tỏ Louis đang rất cô độc; và….truyện trở nên căng thẳng khi chính Louis thấy Mila, Adam là những chướng ngại để bố Paul và mẹ Myrian có những thời gian riêng cho nhau.

”Nào các cháu lại đây” “Phải có ai đó chết để chúng ta được hạnh phúc”. Chát!