Ba Lan vùng quê nếu có quạ kêu nhiều nghìa là sẽ có mưa rất to…

Hội sách toàn các cháu nhi đồng, vì trang bị nhiều công nghệ Hàn Quốc và trời nóng 40 độ C cho nên cháu nào cháu nấy cứ như công nhân ở đồn điền cao su ý.

“Nông dân” – Chlopi – của Wladyslaw Reymont

Tác phẩm viết năm 1904 nhờ nó mà nhà văn Ba Lan Wladyslaw Reymont đoạt Giải thưởng Nobel 1924.

Ba Lan vùng quê nếu có quạ kêu nhiều nghìa là sẽ có mưa rất to. Còn VN vùng quê khi mọi con vật có cánh bay đi hết – xung quanh tĩnh lặng, oi oi, khi đó mới mưa rất to.

Bàn luận về nội dung cũng như ca ngợi báo chí nói nhiều rồi.Mình xin đưa ra vài ý kiến cá nhân:

– Đúng là em Jagna xinh và đa tình thật, cho nên không phải riêng gì công nghệ và thành thị mới làm con người bị chi phối, ở đây ngay cả những gì tự nhiên nhất, gần gũi đất trời nhất cũng có những trái tim đa tình. Thêm nữa mỗi một lần yêu và suy tính trong mối tình, tác giả đều đưa về “đất đai”. Bây giờ giới trẻ yêu là phải ngoài “đất đai” thì phải có 4 bánh hoặc 3 bánh, tiền tiêu xả láng mới vừa. Không thì phải xinh gái, đẹp zai, đủ sức khỏe để phục vụ các ông các chị…. Về khoa học phụ nữ cũng nêu: người phụ nữ có thể chất bình thường có thể có đồng hồ sinh học mọi lúc mọi nơi, còn ng đàn ông thì có hạn, cho dù là những anh chàng cường tráng nhất.

– Vì là những con ng bám ruộng đất, ở VN đã quá rõ khi không có tiền nộp thuế đinh cho chồng của Chị Đào, anh Dậu đã biết thế nào là sức mạnh của các cụ rồi. Lão Hạc với mảnh vườn, cũng phải rơi và tụi đầu bò Bá Kiến rồi. Tới giờ khi yêu cũng lôi ruông đất ra, khi kiện tụng cũng lôi ruộng đất ra, khi đánh ghen cũng lôi ruộng ra ….chứng tỏ cái hồn của con ng cơ bản tự nhiên là nhuốm với ruộng đất, dựa vào đó mà điều phối các quyết định khác. Còn bây giờ, các quyết định dựa vào những “ý nghĩ bất chợt”, hay là “nó vô lý 100%” nhưng vẫn cố nói là là nó đúng, để mình làm tròn trách nhiệm; và ở quanh đó có quá nhiều người tốt “im lặng”

– Martin LutherKing cũng đã nói: nếu bạn không bay được thì bạn chạy; nếu bạn không chạy được thì bạn đi; nếu bạn không đi được thì bạn trườn; và cho dù hoàn cảnh có thế nào bạn cũng phải luôn tiến về phía trước: em Jagna thì yê Antek như muốn trời sập. Câu đầu tiên của tiểu thuyết là: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời”, còn câu kết là: “Hãy ở lại cùng Chúa, những người thân yêu của tôi ạ”… Tức là với vinh hạnh của những con người hiện tại: Chúa là bản thể tiếp theo; không còn những gì tự do hơn thoải mái hơn, lĩnh hội hơn được nữa. Tới bây giờ, không còn là chế độ nào nữa: tất cả chỉ có ruộng đất và Chúa.

– Vì phần lớn là kể về những truyền thống: và 4 mùa đều có những lễ nghi cũng như khá chi tiết về các buổi hành lễ và đồ ăn thức uống…. Ở đây tự nhiên cảm giác đọc thấy thèm khát nhưng đồ ăn làm từ thôn quê, tự nhiên và tinh khiết quá. Sắp tới đây lại một loạt vụ phanh phui về nhân bánh nướng bánh dẻo, lại một loạt về ý kiến đồ chơi các cháu thiếu nhi dịp Trung Thu. Mà ngay cả những bữa ăn, đồ dùng hàng ngày cũng đã bớt dần tinh khiết khi bên cạnh đó là hàng loạt những thuốc phun sinh học, chất ổn định, thuốc chống mốc, thuốc trừ sâu cứ bám và chạy vào cơ thể từ đằng mồm. Thôi khôn thì trồng cái gì ăn cái đó. Không lại gặp cỏ như bò vậy.

– Cảnh mô tả bà lão ăn mày chết như một bà chủ giàu có: lại nhớ tới cảnh Một bữa no của cụ Nam Cao: Hóa thân xuất chúng, nhưng chỉ khác là cả làng tới làm tang cho bà già ăn mày. Hơn hẳn là bên cạnh ruộng đất vẫn còn có tình người trước sau, không phân biệt cao thấp, hèn sang.

– Còn lại đa phần là các khung cảnh – mình thấy ở nông thôn bây giờ (ngoại thành HN) chẳng có chỗ nào như vậy cả: trai gái lớn bé thì đua nhau bỏ ruộng bỏ nhà lên HN làm …từ việc đổ nước, khuân đá… tới tiếp thị rửa xe…Với họ ko còn từ ruộng đất gắn liền với thân thế nữa. Tất cả là vì thu nhập cho đều và càng nhiều càng ít. Tất cả là: ăn uống nhanh, và qua loa cũng sống được. Không còn thấy việc yêu quý ruộng đất đồng áng trồng trọt là nghĩa vụ như Cụ Hồ nói: “Quần chúng nông dân bị bóc lột nhất và cùng khổ nhất, rất yêu nước. Tuyên truyền tốt trong nông dân và tổ chức tốt trong công nhân, nếu chúng ta làm tốt được điều đó thì tương lai thuộc về chúng ta”, “Tăng gia sản xuất! Tăng gia sản xuất ngay! Tăng gia sản xuất nữa! ”