“Sự hư cấu” này trở thành phép ẩn dụ của bản thân sáng tạo nghệ thuật, một “sở hữu thần bí”, trong đó trả lại sự thất vọng bi thảm của nghệ sĩ, chứ không phải là những sự kiện quanh “cuộc sống” vật chất của nghệ sĩ được biến đổi thành nghệ thuật

James Joyce’s Ulysses

Đây là một tác phẩm được nhiều dịch giả đề cao cho rằng: là một tác phẩm xuất sắc nhất thế kỷ 20, và có khá nhiều ý nghĩa khi mỗi trường đoạn được viết với phong cách viết khác nhau, mà có lẽ phải đọc nhiều bình luận của các Nhà phê bình, thì mới hiểu được truyện nói gì. Và ng đọc có thể cảm nhận theo nhièu hướng. Phải mapping ra cho rõ.

Tiện đây đang xuyên thấu giữa Odyssey của Homer và Ulysses của James Joyce, mình thử cắt nghĩa một vài trường đoạn có thể mọi người thấy lối ra của James Joyce’s Ulysses.

1. Phần 1, 
chap1: nêu hình ảnh của Telemachus, người con của Odysseus trong Odyssey của Homer, được sánh đồng với Stephen Dedalus – thầy giáo dạy lịch sử, nhưng ở đây cũng như Telemachus, Stephen đang thẫn thờ với việc tìm một người cha đích thực. Một học sinh Mulligan muốn thuê lại toà tháp mà chính ng thầy Stephen đang ở, nhưng ko đc thầy đồng ý do đang hoà mình vào sâu thẳm để tìm đc lối thoát tìm một ng cha vô hình – sau khi vừa mất mẹ do bệnh tình. Mulligan giống hình ảnh các vương công đang muốn đến cầu hôn nàng Pelenope khi Odysseus vắng nhà. Stephen đã tỏ rõ quan điểm khi nêu thế này:
—I am a servant of two masters, Stephen said, The imperial British state wants me for odd jobs
-> Một hướng mâu thuẫn mới cho truyện: một bên muốn độc lập: Bắc Ailen và bên thuộc địa Anh quốc.

Chap 2: Stephen lại thấy hình ảnh giữa tình cảm mẹ con khi giảng giải số học cho một học sinh -> càng cảm thấy tủi thân và cô đơn cho mình. Thầy Stephen gặp thầy Mr Deasy, rất lấy hân hạnh vì Mr Deasy được coi là Nestor của Odyssey – là một lão gìa thông thái khi gặp Telemachus và mách nước nhưng khó khăn cho việc tìm kiếm cha. Ở đây có sự đồng điệu giữa 2 tác phẩm. Mr Deasy đưa rõ quan điểm về sự phân biệt chủng tộc từ các cuộc chiến tranh. Stephen lại thì thầm nếu như Pyrhus ko ngã xuống hay Caesar ko bị sát haị thì TG đã khác. Khi đối với học trò Sargent là “học sinh xấu xí và hư hỏng” khi muốn dẫn dắt tới mọt chủ để khác to hơn: Tình yêu từ một ng mẹ. -> Chứng tỏ các nhân vật muốn hoà bình, và không muốn bị phân biệt thuộc địa (Anh vs Bắc Ailen)

Chap 3: Chưa bao giờ thấy tác giả mô phỏng các tình cảnh tâm trạng của Stephen buồn và gợi thêm nhiều hình ảnh kỳ dị khi nghĩ về bố khinh miệt mẹ đến như vậy. Trong tâm trí mọi thứ trong đầu Stephen trở nên qoái đản: ông ko ngừng ngoáy mũi. Stephen đang quan tâm đến bản chất của sự thay đổi theo thời gian và trong vũ trụ, và với sự chuyển động chung của mọi thứ đối với sự phân rã mà trên đó nghịch lý là cuộc sống mới đầy phụ thuộc (“dead breaths I living breathe”). Xung quanh a Thế giới bên ngoài là một văn bản đầy “Chữ ký của mọi vât” ở đó để anh ta đọc. Anh ta cũng kiểm tra Thế giới nội tâm của chủ nghĩa hoà giải, nhưng lại thấy rằng nếu bạn thẩm vấn bằng cách nhắm mắt và rút khỏi nó, bạn vẫn có thể nghe thấy mình đang đi bộ (“phương pháp trói buộc của âm thanh”)(“ineluctable modality of the audible”) và bạn sẽ mở mắt ra để thấy rằng Thế giới đã “ở đó mọi lúc mọi nơi mà không có bạn: và sẽ mãi mãi là Thế giới không bao giờ kết thúc.”. Một số khía cạnh của triết học cổ điển và thần học (đặc biệt Aristotle và Thomist) được khám phá trong những cảnh tưởng tượng ngẫu nhiên của Stephen và ông cũng khám phá những giới hạn của bản thân mình, đặc biệt là những khát vọng nghệ thuật của bản thân, những khuynh hướng tình dục và sự cô đơn của chính mình.

2. Phần 2
Chap 4: Calipso là tên nữ thần và các hòn đảo mà Odysseus đã trôi dạt khi trở về và mất 7 năm mơ màng bị thu hút bởi nư thần muốn thuyến phục chàng yêu nữ thần. Trên đây lại một phong cách viết khác: mô tả Leopold Bloom – một kẻ lang thang ko khác Odysseus, mà khi đó Molly vợ anh, như là một Calipso. Khác với kiểu triêt học trên chap trước, ở đây mô tả một Bloom lang thang, ko dự kiến. Biểu hiện của Bloom với từng sự vật bên ngoài rất khác nhau -> thể hiện anh cũng đang bị trôi dạt như Odysseus.

Chap 5: Một loạt các việc vặt của Bloom. Việc gợi lại các chủ đề về nghiện ngập, tình dục gợi lại về hình ảnh bông hoa tình Lotus Eater ai ăn nó sẽ không nhớ đường về – riêng Odysseus thì ko ăn. Ở đây nổi lên một tâm trạng cô đơn của Bloom -> khi đọc những lá thư điên quồng của một cô gái tên Martha gửi anh (ng đã có vợ). Rồi cảnh Bloom về nhà với việc tắm khoả thân và mơ màng thấy cũng rất khó hiểu đoạn truyện này -> một cuộc đời kỳ dị.

Chap 6: Bloom sau khi cùng đi chôn cất 1 ng bạn đã gợi lên những yếu đuối của con người khi: sinh ra, ngã bệnh, và chết đi. Cả con trai Bloom lẫn ông bố cũng đã qua đời, nhưng đáng nói hơn vê cuộc thảo luận về cái chết cho thấy quá khứ cảm xúc của những người bình luận, cũng giống như cuộc nói chuyện về Parnell đã chết đang gây ra hoàn cảnh lịch sử của đất nước- cũng rối ren ko kém (Charles Stewart Parnell, lãnh đạo Đảng Dân tộc Ái Nhĩ Lan, đc bầu thông qua Luật Nhà Chính phủ qua Nghị viện vào năm 1886. Sự nghiệp của ông đã kết thúc khi năm 1890 mối quan hệ ngoại tình của ông với Katherine O’Shea đã được tiết lộ).

Chap 7: Chap này cha Odysseus và con Telemachus gặp nhau – như trong sử thi là không nhận ra nhau. Lại một phong cách mới: Phong cách thể hiện sự xuất phát độc thoại kèm trích luận báo chí, vì tiêu đề báo chí liên tục làm gián đoạn cuộc kể chuyện. Ai đã viết những tiêu đề này? Ai tiếp tục xâm nhập vào tường thuật với những ví dụ xuất sắc của hùng biện báo chí? Đây là bằng chứng rõ ràng đầu tiên chúng ta thấy rằng “văn bản” có tiếng nói và, giống như một nhân vật, có thể mỉa mai nhận xét về các sự kiện mà nó chứng kiến. Truyện từ đây dường như đã trở nên tự ý thức, hoặc có vẻ như đang sử dụng tiếng nói của một ý thức “vô danh”. Một bản tóm tắt các hình tượng hùng biện (nghệ thuật của hùng biện như chúng ta biết: đã có trong văn học Hy Lạp và La Mã), loại ‘thao túng ngôn ngữ và lạm phát ngôn luôn luôn là một chủ đề chính trong Ulysses. Các tiêu đề nhấn mạnh và phân loại một số sự kiện (và thường xuyên xuyên tạc) theo cùng cách mà tiêu đề báo chí làm. Ở đây, có lẽ, cuốn tiểu thuyết bắt đầu đặt câu hỏi về thẩm quyền của câu chuyện riêng của nó- bằng cách trình bày các phiên bản truyện ‘thay thế’ chính nó.

Chap 8: Bloom trong phần này xuất hiện với đồng cảm và từ bi sâu sắc: khi giúp ông già mù; khi đồng cảm với cô Breen luôn bị chồng hành hạ. Với chính những tình nhân của Molly vợ anh, rồi những “thiu tình” của chính bản thân. Lúc đầu còn hoang mang tiếp tục lang thang. Về sau a đã bước đầu suy nghĩ về sự kiện này bằng cách nghĩ đến “sự sai lệch”, một thuật ngữ được lấy từ thiên văn học biểu thị sự dịch chuyển rõ ràng ở vị trí hoặc hướng của một vật thể khi quan sát được từ hai quan điểm khác nhau (một vật thể gần như sẽ di chuyển ‘ khi qua một nền tảng xa xôi lúc bạn đi qua nó). Ở đây, đọc giả sẽ thấy truyện lại là là tập hợp các khái niệm liên quan kèm cấu trúc các chủ đề phụ thuộc vào những ý tưởng, sự kiện hoặc vật thể tương tự – được nhìn từ các quan điểm khác nhau hay thông qua các phương tiện khác nhau -> rắc rối quá. Tức là mỗi ng đọc sẽ hiểu một nghĩa. Ông làm vật lý sẽ hiểu một kiểu. Ông làm toán sẽ hiểu một kiểu -> kiểu như vậy

Chap 9: Chap này nêu khá nhiều về Stephen với lý thuyết dày đặc của việc học hỏi và ám chỉ, ông đã lôi kéo các yếu tố từ các tiểu sử giả mạo của Shakespeare, từ văn học, triết học và thần học, vào một lập luận cho thấy rằng trong Hamlet – Shakespeare cố gắng bù đắp cho một “thương tích” yêu đương, và bởi người vợ già và giàu kinh nghiệm hơn, Ann Hathaway. Ông gợi ý rằng “con trai” của Shakespeare, Hamnet, người đã chết trẻ, có lẽ đã được vợ và một trong những người anh em của ông (Richard hoặc Edmund luôn nhục mạ trong vở kịch của Shakespeare) xúc tác. Đây sẽ là lý do đằng sau sự lưu vong của nhà thơ ở London, trong khi ông ở đó, ông sẽ viết Hamlet, đúc mình vào vai trò của người cha bị giết: trong một nghĩa nào đó, Hamlet sẽ là “đứa con” chân chính của mối quan hệ giữa Shakespeare và vợ. Stephen sắp xếp cái nguyên căn sức dục của người phụ nữ, trong khi gợi ý rằng bản sắc của người cha về cơ bản là không thể biết được – đó là “một lý thuyết hợp hoá”. Mulligan xuất hiện và còn thấy Stephen đang mổ xẻ một bộ phận sinh dục của một bức tượng trong thư viện. “Sự hư cấu” này trở thành phép ẩn dụ của bản thân sáng tạo nghệ thuật, một “sở hữu thần bí”, trong đó trả lại sự thất vọng bi thảm của nghệ sĩ, chứ không phải là những sự kiện quanh “cuộc sống” vật chất của nghệ sĩ được biến đổi thành nghệ thuật. Tiếng vang với chính cuộc sống của Stephen ở đây rõ ràng ông đã bị thương tích bởi người mẹ và tự cho mình là một nhân vật bi thảm mà không có một người cha. Bloom cũng được xuất hiện ở đây, ông đã mất một đứa con trai và sớm bị vợ cắm sừng. Nhưng rất đối lập và lưỡng lự khi được hỏi liệu ông có tin lý thuyết của ông, Stephen trả lời rằng ông không. -> mơ hồ, phản bác tình yêu nghệ thuật, đề cao tình yêu thương mẫu tử.

Chap 10: có khoảng 18 câu chuỵên nhỏ ở đây. Song người kể cũng ko kết hợp được mắt xích từng câu truyện. Trong phần này ngoài cảnh mô tả vài nhân vật mới, có phần cuối nêu về Bloom tìm đọc nhiều truyện cấp ba; nhiều từ ngữ dung tục: mô tả Bloom xem và ngẫm nghĩ tới chính khả năng của mình: nào là The Awful Disclosures of Maria Monk, Tales of the Ghetto, Fair Tyrants, Sweets of Sin… -> ko rõ tác giả muốn nói gì. Có lẽ là tâm trạng khao khát tình yêu thực sự, và cái đẹp lẩn trốn trong phụ nữ.

Chap 11: Chủ nghĩa dân tộc và nỗi nhớ quê hương thể hiện rõ khi tác giả mô tả sự cô đơn của Bloom khi nghe Simon, Ben hát về một bản ballad về cuộc nổi dậy của người Ailen. Nhưng Bloom dương như lại bị cuối bởi các cô nàng tiên cá Siren (trong Odyssey – Odysseus cột mình vào cột buồm để nghe những âm thân quyến rũ của nàng tiên cá Siren) – ở đây khác với Odyssey là một cô điếm. Ngôn ngữ tác giả viết đoạn này có vần điệu với âm nhạc -> lại một style khác.

Chap 12: Chap nói về Polyphemus, tên khổng lồ một mắt – bị Odysseus chọc mù mắt duy nhất và tự xưng là “No-man” đã làm với hắn, khiến tên cyclope điên cuồng. Ba bạn Bloom, Martin Cunningham, đan xen với Joe Hynes, để bàn và lăng mạ về tự do cho đất Ailen, về vụ gia đình Dignam. Đặc biệt họ gặp gã “the Citizen” – được coi là Người yêu nước thái quá: để bàn về những “kẻ lạ mặt” trên đất này, về hình phạt tử hình. Bloom đã cố định nghĩa một quốc gia, ngụ ý rằng ông là người Ireland vì ông sinh ra ở Ireland. Tuy nhiên, với tư cách là một người Do Thái Ai Len, vị trí của ông trong cuộc tranh luận này không trọng dụng, và sự ủng hộ của ông về “tình yêu” đối mặt với “hận thù, lịch sử, …mọi thứ” chỉ làm cho mọi việc tồi tệ hơn. Có vài va chạm với gã “the Citizen” -> “the Citizen” cứ như Polyphemus vậy, các cá nhân quan điểm rất rõ khi nước mất.

Chap 13: Trong lần lang thanh trên bãi biển, Gerty với nhóm bạn, một cô gái trưởng thành, tình cơ gặp Bloom. Gerty biết rằng đàn ông có thể bị kích động bởi những phụ nữ vô liêm sỉ, và cô cho phép Bloom nhìn thấy dưới váy của mình. Khi Gerty rời đi, Bloom nói Gerty bị khập khiễng, và thực sư thì lại thủ dâm trong khi Gerty “trưng bày”. Những suy nghĩ của Bloom chạy dọc theo hình bóng của phụ nữ, hôn nhân và mùi tình: cả thị giác và vị giác. Bloom nghĩ về việc viết một câu chuyện về bản thân mình-Người Bí ẩn trên Bãi biển. Bloom nhớ những đứa con của mình. -> rất huyễn hoặc, ko rõ

Chap 14: Lại một chương đặc biệt và khó đọc cũng như cảm nhận. Xem nào chương này nêu vài ẩn dụ về ý nghĩa quá trình thai nghén của 9 tháng của người phụ nữ song song với 9 giai đoạn phát triển ngôn ngữ tiếng Anh. Rồi một loạt hỗn loạn với tiếng lóng người Ailen. Về sự phát triển và thay đổi của ngôn ngữ Tiếng Anh. Tác giả có lẽ đánh giá quá trình phát triển cá nhân kèm với tiến hoá loài trong lịch sử. Phong cách viết thảo luận kèm so sánh tương quan thưc tế.

Chap 15: Chapter tiếp tục thiên về hướng thần thánh hoá trong tâm trí của Bloom. Bloom bị bắt rồi hồi tưởng với một phiên toàn kéo dài. Bloom cảm thấy nhân cách của mình bị thay đổi khi thấy mỗi một vị khách bước vào toà án. Rồi lại trở về với thực tại để tìm Stephen trong buổi hoà nhạc. Rồi lại mơ tưởng với những cô gái điếm: Zoe Higgins, Bella Cohen. Rồi thấy Stephen say khướt và lôi ra khỏi tiềm thức – lúc này Bloom lai mơ thấy đứa con đã chết của mình -> ở đây thấy một loạt những hình tượng và ám ảnh làm thay đổi hình tượng nhân vật. Ý thức và nhưng ẩn dụ của suy nghĩ trong Bloom đc thay đổi trong câu văn -> một chương khá khó chịu.

3. Phần 3
Chap 16: Tới chap này lại thấy phong cách cũ. Một vài cuộc trò chuyện nhảm. Một sô bình luận cho việc độc tài của đế chế Anh Quốc, ‘Skin-the-Goat’. Bloom cho Stephen xem một bức ảnh của Molly, làm đầy ý nghĩa khi muốn tài năng của Stephen có thể được sử dụng để giúp Molly tiếp tục sự nghiệp (để đánh bại gã Boylan khỏi những cảm xúc của Molly).

Chap 17: Bloom và Stephen so bè tính khí: Stephen là nghệ thuật; Bloom là khoa học. Bloom cố gắng thuyết phục Stephen để cùng sự nghiệp với mình. Bloom mộng mơ về những dự án mà anh ta có thể nhận ra nếu một mai sẽ giàu có. Bloom gửi lá thư đáp Martha và bị đối diện bởi những sự vật nhắc nhở anh ta về quá khứ của anh ta. Bloom trèo tường vào phòng ngủ. Anh ta nhận thấy gã Boylan đã làm trên giường cùng vợ mình, nhưng ko làm gì cả và nằm ngủ tiếp phía cuối dường-> rất hay: Stephen thì tìm cha, còn Bloom tìm con trai. Những Stephen thì ko ngồi yên với những kẻ tham làm, còn Bloom lại chấp nhận kẻ tham lam.

Chap 18: Mô tả chủ yếu nội tâm cua Molly, phút cuối cũng như rất khó hiểu ở những đoạn “không dấu câu” và từ ngữ tác giả dùng: Joyce đã đưa ra nhiều lời chỉ trích về huyền thoại về ái nữ trong cuốn sử thi của ông, cá tính thích ngoại tình, lừa đảo và chủ nghĩa bảo thủ nói chung của Molly đã chứng minh trong bài độc thoại. Có tám câu trong chap bắt đầu và kết thúc bằng từ “Yes”. Nó xoay như trái đất khổng lồ từ từ chắc chắn và đều tròn, bốn điểm chính là vú, mông, bụng và “cunt”, bằng những từ này bởi vì, tất cả đều rơi vào đáy (trong tất cả các cảm giác đáy, dưới cùng của lớp, dưới cùng của biển, đáy lòng) của người phụ nữ, “Yes”. Mặc dù có lẽ là tục tĩu hơn bất kỳ chap trước mà bạn đã đọc.

—Algeciras the watchman going about serene with his lamp and O that awful deepdown torrent O and the sea the sea crimson sometimes like fire and the glorious sunsets and the figtrees in the Alameda gardens yes and all the queer little streets and the pink and blue and yellow houses and the rosegardens and the jessamine and geraniums and cactuses and Gibraltar as a girl where I was a Flower of the mountain yes when I put the rose in my hair like the Andalusian girls used or shall I wear a red yes and how he kissed me under the Moorish wall and I thought well as well him as another and then I asked him with my eyes to ask again yes and then he asked me would I yes to say yes my mountain flower and first I put my arms around him yes and drew him down to me so he could feel my breasts all perfume yes and his heart was going like mad and yes I said yes I will Yes.

“Họ đang phân tâm, tốt hơn là tôi nên ở nhà và bắt đầu với công việc của tôi chứ không phải đứng lên và nói về một quyển sách…” – Tartt

Con sẻ vàng – Donna Tartt

Tác phẩm đoạt Giảng thưởng Pulizer 2014, nhưng đọc tới trang 600/920 cũng không rõ là truyện …muốn nói về vấn đề gì!
Lại nghe nói tiếp tác giả đã dành hơn 10 năm để viết và ngẫm. Và cuộc số của Nữ nhà văn – năm nay đã sang tuổi 53- luôn kín với phóng viên….cũng ko moi đc thông ting gì!

Có thể sự cảm thụ văn chương kiểu như của những tác giả này của mình quá hạn chế!
“Họ đang phân tâm, tốt hơn là tôi nên ở nhà và bắt đầu với công việc của tôi chứ không phải đứng lên và nói về một quyển sách, nó rất phản tác dụng. Tôi sẽ rất tức giận nếu tôi phải ra sách sau mỗi 2 năm, tôi cảm thấy rất không ổn, tôi chỉ có thể ra sách sau mỗi một thập kỷ. ” – Tartt trả lời phỏng vấn.

Thế bây giờ là vài dòng mình phán về Con sẻ vàng nhé!!

Truyện có khoảng 920 trang theo bản in Omega, 2017. Song có lẽ chỉ có tới 5-6 trang viết về tranh Con sẻ vàng – danh họa Hà Lan Carel Fabritius – mà như wiki nêu đây là bậc thầy nối tiếp về tranh trừu tượng hiện thực của Rembrandt, và tiếptheo là (mình nói sai gì bà con mách nhé). Cả tác phẩm truyện này cũng vậy: Hơi thiên về hoang tưởng – tự sự. Có lúc không rõ nhân vật đang nghĩ gì, đang ở đâu.

Nhân vật chính Theo (thê-ô), có nơi nói “…cậu bé bám dính lấy một thứ, nó nhắc nhớ về mẹ: đó là bức hoạ vô giá The Goldfinch của danh họa Hà Lan Carel Fabritius từ Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan.” <- Cái này ko đúng, là do một ông gìa có nguyện ước khiến cậu làm thế.
Có nơi nêu: “Con sẻ vàng ngay khi ra mắt đã gây sửng sốt bởi cách kể chuyện đầy sinh lực, dữ dội và khốc liệt. Những nhân vật sống động gây ấn tượng mạnh, giọng văn mê hoặc, xen với những khúc chờ nín thở, lại có khi trùng xuống với cái bình thản triết gia với những bí ẩn sâu lắng nhất của tình yêu, con người, nghệ thuật.” -> thực ra mình lại thấy chẳng… sửng sốt tí nào. Đây ko phải truyện đuổi bắt, kinh dị, hay điều tra phá án – càng ko về thiên tai. Đôi khi ng viết hoặc -dịch giả có giọng văn – hơi dài, thậm chí lê thê. Có những trường đoạn mình không rõ ẩn ý gì:
– Trường đoạn mẹ và Theo (thê-ô), vào bảo tàng và dẫn con đi xem tranh -> ko rõ mục đích
– Trường đoạn lão Welt sắp chết ấn cậu bé một chiếc nhẫn và bảo cậu giữ bức Con sẻ vàng -> tới gần hết truyện cũng chi là….kiểu đấu tranh tư tưởng cho một vật bị mất cắp. Mà chính mình là …thằng ăn cắp.
– Trường đoạn cậu ở vơi Andy và gia đình -> lê thê qúa, đứa trẻ 14 tuổi ở Mỹ hoàn toàn tự do với cuộc sống hơn là…hơi bị nghờ ngệch ở đây
– Đoạn nói chuỵen với Andy nhà Barbour, về tranh cử chính trị thì …như người lớn, còn đoạn đứng ra cho mọi ng của Sở mật vụ phỏng vấn thì không khác gì đứa…trẻ lên 6.
– Nhiều trường đoạn quá dài với Boris – sống cùng tại LV – Nghĩa địa tiền lương, nghe hơi mới – thấy con mắt của tác giả với dân ở đây không khác gì cầm thú và tiêu tiên bẩn – không rõ, về tình cảm của Theo và Boris có lẽ tác giả muốn nhấn mạnh về giới gay của Mỹ – vi chính xác nhiều đoạn mô tả hai cậu bé ứng xử như dân gay (ngủ với nhau, ôm nhau thân thiết…)
– Trường đoạn gặp lão Hobie và gia đinh, rồi bé gái Pippa, gặp rồi chia tay- rồi lại gặp lại -> cũng ko rõ để làm gì nữa. Yêu thì ko yêu -> như kiểu gặp chào hỏi ròi thôi.
– Tới trang 535, có lẽ là một giọng dịch khác, vì mô tả cảnh Theo buôn bán tràng kỷ giả cổ – mô tả lừa lọc thế nào với xã hội trung lưu đang cần đồ cổ. Rồi Theo học dc bài học từ lão Hobie
– Trường đoạn gặp Kitsey rồi du lịch du hý – rồi matuy, tiền bạc – không khác cảnh 6 người đi khắp thế gian.

Song cũng có nhiều khúc ngoặt cũng ấn tượng khi các sự kiện xảy ra với Theo và khiến cậu bé mất mẹ nhận ra:
– Sự đểu giả về tình cảm của Cha – nát rựou bê tha muốn cậu đi cùng
– Về tình cảm nghiêng về vật chất của Xandra, bồ của ông bố khi thấy cha cậu qua đời
– Hay bạn Boris – cũng cùng hoàn cảnh với Theo. Khiến fans xem truyện có lẽ chỉ thấy Mỹ là một xã hội thiếu thốn tình cảm gần gũi máu mủ – nhưng nhiều tình cảm đồng lòng bao quanh.
– Việc buôn bán đồ giả cổ có vẻ lên tay, chàng Theo ngờ ngệch long đong thời nào ko còn -> tới giờ là một tay lừa bịp chính hiệu -> tới đây thì ai cũng chắc cái gì sẽ tới rồi. Cũng na ná kiểu như Người đàn bà quỷ quyệt của Sidney Sheldon.
– Dung túng bức tranh để bán chợ đen, lẫn nhiều tình huống níu kéo tình cảm dẫn tới Theo và Boris là tội phạm lúc nào không hay biết

Lại có nơi nêu: “Một tác phẩm đẹp, khiến bạn thức đọc thâu đêm, khiến bạn muốn giới thiệu với cả lũ bạn mình, một câu chuyện nệ cổ về những mất mát, ảm ánh, những âm mưu tàn nhẫn của số phận.” -> Theo mình thì sách lê thê, và cũng ko đáng để lôi cuốn như Suối Nguồn – hay Gia đình Karamazov – hay Kẻ đầu tiên phải chết. Có lẽ “Vụ ám sát ông Roger Ackroyd” lại cho bạn nhìn nhận lại logic suy nghĩ của bạn với sự vật sự việc hay hơn là…truyện này!

Một chỗ khác nêu “Chủ đề tình yêu trong nghịch cảnh tạo nên một tuyến truyện khắc khoải, lôi cuốn – tựa như lớp trang trí đường diềm làm tăng chiều sâu cho hình ảnh Con sẻ vàng với sợi xích mỏng khắc nghiệt trong bức họa định mệnh” -> chưa hề thấy nghịch cảnh – cũng chưa thấy lôi cuốn. Và tất cả sự kiện tác giả nêu trong xuyên suốt câu truyện là: TẤT YẾU! vì xã hội là thế: mất bố mất mẹ, chơi bời với du côn, sẽ có hậu quả… thôi!

Trng truyện, tác giả chê:
– Jakie Collins là tác giả của những thể loại rẻ tiền. Song từ trang 750 trở đi, tác giả mô tả nhóm Boris Theo không khác gì truyện phim xã hội đen những năm 70s-80s.

Đoạn cuối khá chi tiết về Tự Nhiên- Chết Chóc. Về bản ngã ma thuạt và bản ngã thực tế. Cuộc đời của Theo đc chốt lại: Đi vào vùng đa mép màu sắc giữa chân lý và phi chân lý.